Chiến thuật bao dung

Vào tháng 10 năm 1961, nhà báo Mỹ Cindy Adams được Tổng thống Sukarno của Indonesia chấp thuận cho cô phỏng vấn riêng ông. Đây quả là chuyện lạ vì Adams là một nhà báo không mấy tiếng tăm vào thời đó trong khi Sukarno lại là một gương mặt được cả thế giới biết đến trong tình hình Indonesia đang bị khủng hoảng. Là người lãnh đạo phong trào đấu tranh giành độc lập cho Indonesia, ông lên làm tổng thống vào năm 1949 khi người Hà Lan từ bỏ thuộc địa này. Đến đầu thập niên 1960, chính sách đối ngoại táo bạo của ông khiến ông bị người Mỹ căm ghét. Một số người thậm chí còn gọi ông là tên Hitler châu Á. Để buổi phỏng vấn diễn ra sôi động, nhà báo Adams quyết định không tỏ ra sợ hãi trước Sukarno. Cô mở đầu buổi phỏng vấn bằng những câu nói đùa và ngạc nhiên khi thấy chiến thuật của mình tỏ ra hiệu nghiệm và khiến Tổng thống Sukarno trở nên nhiệt tình sôi nổi. Cuộc phỏng vấn diễn ra suôn sẻ trong suốt một tiếng đồng hồ và sau khi kết thúc phỏng vấn, tổng thống còn tặng cô rất nhiều quà. Thành công của cô càng trở nên phi thường hơn khi cô bắt đầu nhận được những lá thư thân mật của Sukarno gửi cho cô sau khi hai vợ chồng cô quay về New York. Vài năm sau, Tổng thống Sukarno đề nghị cô hợp tác viết quyển tự truyện của ông. Adams trước đây chỉ quen viết bài tâng bốc các nhân vật nổi tiếng hạng ba nên lần này khi nhận được lời mời hợp tác, cô rất bối rối. Cô biết Sukarno nổi tiếng là một người hám gái và còn được một người Pháp gọi ông là tay đại tài trong việc quyến rũ phụ nữ. Ông ta có cả thảy bốn vợ và hàng trăm cô bồ. Ông khá điển trai và rõ ràng là đã bị cô thu hút, nhưng vì sao ông lại chọn cô làm cái việc lớn lao này? Có thể là tình cảm của ông dành cho cô quá mãnh liệt khiến ông không quan tâm tới điều này. Dù gì đi nữa đây cũng là lời đề nghị mà cô không thể chối từ. Đến tháng 1 năm 1964, Adams quay trở lại Indonesia. Cô quyết định giữ nguyên chiến lược cũ, có nghĩa là vẫn tiếp tục kiểu ăn nói sỗ sàng và thẳng thừng mà Sukarno ưa thích cách đây ba năm trước. Biểu tượng mũi tên của thần Ái tình Cái khơi dậy sự khao khát ở người bị quyến rũ không phải là cảm giác vui vẻ nhẹ nhàng mà là một vết thương. Mũi tên sẽ khiến họ khổ sở, đau đớn và muốn bớt đau. Trước khi khao khát thì phải để họ đau đớn trước đã. Ta hãy nhắm tên vào chỗ yếu nhất của nạn nhân để tạo ra một vết thương, một nỗi đau, mà ta có thể khơi đi khơi lại. 

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*