Đến khi cách mạng văn hóa nổ ra ở Trung Quốc

Cô không bao giờ sử dụng phòng tắm công cộng, phải nhổ bớt tóc để làm cho đầu hói, … Bouriscout bị câu chuyện này mê hoặc và đồng thời anh cũng cảm thấy nhẹ nhõm vì giống như chàng Lương Sơn Bá, trong sâu thẩm tâm hồn anh đã bị Bội Phác lôi cuốn. Bây giờ thì mọi thứ đã rõ. Anh đã hiểu vì sao Bội Phác có đôi tay nhỏ nhắn, có giọng nói thanh tao và chiếc cổ thon dài. Anh đâm ra yêu cô và có vẻ như cô cũng đáp lại tình yêu ấy. Bội Phác bắt đầu lui tới căn hộ của Bouriscout và chẳng bao lâu sau, họ ngủ với nhau. Cô vẫn tiếp tục ăn mặc nam trang ngay cả khi đang ở trong căn hộ của Bouriscout, nhưng dù sao thì phụ nữ ở Trung Quốc cũng hay ăn mặc như đàn ông và Bội Phác vẫn có thái độ cử chỉ trông nữ tính hơn là những cô gái Trung Quốc mà Bouriscout từng gặp. Khi ở trên giường, cô hay e thẹn và biết cách điều khiển đôi bàn tay của Bouriscout một cách rất nữ tính khiến anh thấy kích thích. Cô khiến cho mọi thứ trở nên lãng mạn và đẹp đẽ. Mỗi khi không có cô bên cạnh, anh lại nhớ từng lời nói và cử chỉ của cô. Và điều khiến anh thấy hứng thú với câu chuyện tình này là do họ phải giữ bí mật chuyện này. Đến tháng 12 năm 1965, Bouriscout phải rời Bắc Kinh quay về Paris. Anh đi nhiều nơi, có những cuộc phiêu lưu tình ái khác nhưng vẫn không sao quên được Bội Phác. Đến khi cách mạng văn hóa nổ ra ở Trung Quốc thì Bouriscout mất liên lạc với Bội Phác. Trước lúc anh rời Trung Quốc, Bội Phác có cho anh biết là cô có thai với anh, giờ đây anh cũng không biết là đứa bé đã ra đời chưa nữa. Hình ảnh cô ngày càng ám ảnh anh đến nỗi đến năm 1969, anh đã phải gạt chính phủ để được gửi qua Bắc Kinh trở lại. Việc giao tiếp giữa người Trung Quốc với người nước ngoài trong thời gian này còn khó khăn hơn so với lần đầu anh tới nhưng rồi anh cũng tìm ra được Bội Phác. Cô cho anh biết cô đã hạ sinh một bé trai vào năm 1966 nhưng vì đứa bé trong rất giống Bouriscout mà người Trung Quốc thì ngày càng ghét người ngoại quốc, và vì cô phải giữ bí mật về giới tính của mình, nên cô đã gửi đứa bé sang một vùng hẻo lánh gần nước Nga. Ở đó rất lạnh và có lẽ đứa bé đã chết. Cô cho Bouriscout xem hình đứa con trai và anh cũng thấy đứa bé có nét giống anh. Suốt vài tuần sau đó, họ tìm cách gặp nhau khi chỗ này khi chỗ khác, và đột nhiên Bouriscout nảy ra một ý tưởng.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*